Trên mạng từng có một câu hỏi được bàn luận rất nhiều: “Hiểu lầm sâu sắc nhất của bạn là gì?” Câu trả lời nhận được nhiều đồng tình nhất là việc từng tin rằng tự do nghĩa là muốn làm gì thì làm, cho đến khi nhận ra rằng chỉ khi một người đủ kỷ luật với bản thân, họ mới thật sự có tự do.
Bởi khi thiếu đi sự kỷ luật, mọi hành động đều bị dẫn dắt bởi quán tính thói quen, cảm hứng nhất thời hoặc quan điểm của người khác, khiến con người ta gần như không thể sống đúng với điều mình thực sự muốn. Và rồi, nếu quan sát đủ lâu, bạn sẽ thấy một điểm chung rất rõ: những người tự giác kỷ luật tới cực hạn thường sở hữu một cuộc sống ổn định, chủ động và vững vàng hơn hẳn phần còn lại.
Khi một người tự giác kỷ luật đến cực hạn, điều họ cảm nhận được không còn là sự gò bó hay ép buộc, mà là một trạng thái thanh bình rất sâu, đến từ việc bản thân ý thức rõ ràng rằng mình đang tiến lên mỗi ngày, dù chậm nhưng có kiểm soát.
1. Tự giác kỷ luật: phương án đầ:u tiên để giải quyết các vấn đề trong cuộc sống
Khi nói đến kỷ luật, nhiều người nghĩ đó là một phẩm chất phụ trợ, nhưng thực tế, kỷ luật chính là nền m:óng để tháo gỡ phần lớn rắc rối trong cuộc sống.
Các nhà tâm lý học từng tổng kết rằng quá trình kỷ luật luôn đi qua ba giai đoạn rõ ràng: ban đ:ầu là hưng phấn, tiếp theo là đ:au đớn và cuối cùng là hưởng thụ. Phần lớn mọi người bỏ cuộc ở giai đoạn giữa, nơi nỗi đ:au k:éo dài đủ lâu để khiến họ gán cho kỷ luật cái mác “cực hình”, mà không biết rằng chỉ cần đi thêm một đoạn nữa, phần thưởng sẽ xuất hiện.
Khi kỷ luật được đẩy tới cực hạn, nó không còn là sự hành xác, mà trở thành nguồn năng lượng ổn định, giúp con người thoát khỏi trạng thái sống rối loạn, cảm tính và bị cảm xúc, l:ười biếng hay ham muốn điều khiển.
2. Vì sao rất ít người thực sự tự giác kỷ luật được?
Lý do cốt lõi nằm ở chỗ, kỷ luật luôn đi kèm với sự từ bỏ, và con người thì cực kỳ sợ m:ất mát.
- Muốn có một cơ thể khỏe mạnh, bạn bắt buộc phải nói không với đồ ăn nhanh, dầu mỡ và những cơn thèm ăn vô tội vạ.
- Muốn học tập xuất sắc, bạn phải chấp nhận từ bỏ những đêm cày phim, chơi game hay những mối bận tâm làm xao nhãng sự tập trung.
- Muốn xây dựng sự nghiệp sau khi ra trường, bạn phải đánh đổi thời gian nghỉ ngơi cuối tuần, những buổi tụ tập vô nghĩa để đ:ầu tư cho năng lực của bản thân.
Trên đời này, không có con đường nào cho phép bạn vừa giữ trọn mọi thứ, vừa đạt được kết quả vượt trội. Con người nhạy cảm với “m:ất” hơn “được” rất nhiều. M:ất đi 2 t:riệu gây tổn thương tâm lý lớn hơn hẳn so với niềm vui khi ki:ếm được 2 tr:iệu, dù g:iá trị vật chất là như nhau.
Chính cơ chế tâm lý này khiến chúng ta dễ dàng bị nỗi sợ m:ất mát dẫn dắt, để rồi tự cho phép mình sống trong những mâu thuẫn quen thuộc: vừa ăn uống vô độ nhưng lại mơ có thân hình đẹp, vừa thức khuya chơi bời nhưng lại mong kết quả học tập cao, vừa hưởng thụ hiện tại nhưng lại hy vọng sớm tự do tài chính. Những giấc mơ kiểu đó lặp đi lặp lại nhiều đến mức trở thành một dạng tự ru ngủ tập thể.
Đến một giai đoạn nào đó, người ta mới hiểu rằng người thực sự bản lĩnh không phải là người muốn có tất cả, mà là người biết làm phép trừ cho cuộc đời, biết rõ điều gì không cần, điều gì phải bỏ, và điều gì dù phải trả gi:á rất đ:ắt cũng nhất định phải giữ.
3. Tự giác kỷ luật không khó, khó ở chỗ bạn chưa đổi tư duy
Nhiều người nghĩ rằng kỷ luật chỉ xoay quanh việc quản lý thời gian hay rèn luyện thể chất, nhưng bản chất sâu xa hơn của nó nằm ở sự thay đổi mô thức tư duy. Khi tư duy chưa thay đổi, mọi nỗ lực kỷ luật đều dễ gãy đổ, bởi con người vẫn đang hành động dựa trên cảm xúc và bản năng cũ.
Chỉ khi cách nhìn về cuộc sống, mục tiêu và cái g:iá phải trả được điều chỉnh, tư duy kỷ luật mới lan tỏa sang mọi khía cạnh, từ thời gian, năng lượng cho đến cảm xúc và hành vi.
Thực tế, kỷ luật vốn dĩ là một cuộc đ:ấu tranh dài hạn với những gì rất tự nhiên trong con người như sự l:ười biếng, ham hưởng thụ, tham lam hay nóng giận. Nó khó bởi nó đi ngược lại bản năng, và chính vì thế, kỷ luật chưa bao giờ là con đường dành cho số đông.
4. Kỷ luật - con đường bắt buộc nếu muốn có được tự do thật sự
Khi còn trẻ, nhiều người tin rằng đời người ngắn ngủi, sống là phải tận hưởng, vui được ngày nào hay ngày đó. Chỉ đến khi trải nghiệm đủ nhiều, họ mới nhận ra rằng mỗi hành vi buông thả ở hiện tại đều để lại một cái gi:á lớn hơn rất nhiều trong tương lai.
Ăn uống thiếu kiểm soát và lười vận động sẽ sớm phải trả bằng sức khỏe. Thức khuya triền miên và lệ thuộc vào điện thoại sẽ bào mòn tinh thần, làm suy giảm khả năng tập trung và hiệu suất làm việc. Một cuộc sống không mục tiêu, sống tạm bợ qua ngày sẽ khiến con người lạc hướng, m:ất dần niềm tin vào tương lai của chính mình.
Kỷ luật không phải là thứ lấy đi niềm vui sống, mà là thứ bảo vệ con người khỏi việc trở thành n:ô l:ệ của d:ục vọng và sự buông thả. Chỉ khi tự giác đủ sâu, con người mới thực sự làm chủ cuộc đời mình và từng bước xây dựng một phiên bản tốt hơn, vững vàng hơn.
Và nếu có một điều chắc chắn, thì đó là: muốn tự do, kỷ luật không phải lựa chọn mà là con đường bắt buộc phải đi qua.
#TonyDzung
#TruongdoanhnhanHBR
#HBRHoldings
NOTE: Nội dung được viết và reup tự nhiều nguồn (theo tag bài viết). Nếu có bất kì khiếu nại gì về bản quyền mình xin phép gỡ bài viết!
