TRƯỞNG THÀNH TRONG MẮT "ĐỨA TRẺ" 24 TUỔI


 TRƯỞNG THÀNH TRONG MẮT "ĐỨA TRẺ" 24 TUỔI


"Sao mày vẫn trẻ con không hiểu chuyện thế hả?"


"Anh còn chưa trưởng thành!"

"Em phải chín chắn hơn!"


Đây là một trong vô vàn những câu hỏi, lời góp ý từ mẹ, em trai, và những đồng nghiệp mà tôi thường xuyên nhận được mỗi khi tôi phát biểu quan điểm của mình, hay có hành động được xem là trẻ con. Nếu là vài năm trước, tôi sẽ gân cổ lên mà biện minh cho bản thân, rồi vài câu chửi thề phát ra, đó là cách mà tôi kết thúc cuộc tranh luận.


Nhưng hơn một năm trở lại đây, im lặng và cười trừ trở thành câu trả lời của tôi với những chất vấn trên. Có lẽ tôi mất hứng thú với việc phải giải thích và thanh minh cho cùng một việc quá nhiều lần, hoặc cũng có lẽ nó không cần thiết nữa.


Người duy nhất không bao giờ đòi hỏi tôi phải "trưởng thành" chính là ba, và tôi luôn biết ơn vể điều đó. Trong suốt một khoảng thời gian dài, sự im lặng của ba trở nên vô cùng quan trọng với tôi. Chỉ cần ông không phản đối, tôi biết rằng mình không sai, và bản thân không nhất thiết phải "trưởng thành".


Con người cần không nhất thiết phải luôn là lời động viên hay góp ý, đôi khi chỉ một sự đồng thuận trong im lặng là đủ.


Gẩn đây, tôi vô tình biết và tìm đọc vài cuốn sách qua vài cuộc nói chuyện. Và rồi, nó như nói lên những gì mà bản thân không thể diễn tả trong hàng năm trời, về "sự trưởng thành". Trong cuốn sách “Hoàng tử bé”, trên tinh cầu của cậu thì cậu chính là tất cả, nắm vai trò quyết định: lấp ngọn núi lửa, nhổ cây bao báp, cậu còn có riêng cho mình một cây hoa hồng.


Trong khi chủ nhân của những hành tinh người lớn khác bị lu mờ bởi những cám dỗ ngu dốt của mình.


Nhà vua khao khát quyền lực, là người có thể "điều khiển" các ngôi sao, nhưng không thể khiến chúng làm việc khác khả năng của mình.


Gã khoác lác là người muốn được người khác ngưỡng mộ mình, nhưng lại sống cô đơn trên hành tinh của mình, và chẳng nghe thấy gì ngoài những lời khen không hề tồn tại.


Bợm nhậu là người uống rượu suốt ngày để quên nỗi xấu hổ của mình về việc uống rượu nhiều.


Qua từng nơi, các hành tinh cậu đến ngày càng lớn dần lên, cuối cùng cậu đặt chân lên Trái Đất, hành tinh to nhất cậu từng biết, nơi của những những "người lớn", nơi duy nhất mà sự trẻ thơ và niềm tin của cậu bị lung lay. Người khác cho rằng cậu bị rắn cắn do sự ngây thơ của mình, rằng chính sự trong sáng của cậu dẫn đến cái chết. Nhưng dưới góc nhìn của tôi, hoàng tử bé không vô tình chết vì rắn độc, mà chỉ là cậu chọn không sống trong thế giới không thuộc về mình và trở về với tinh cầu của cậu.


Có lẽ: "Trưởng thành không nhất thiết là thay đổi bản thân để phù hợp, có lẽ nó nên được định nghĩa theo chiều ngược lại, là khi có thể tìm cách thay đổi và lựa chọn môi trường cho phù hợp với bản thân mình."


Đọc tiếp bài viết của tác Saiky_rain tại: https://b.link/TRUONG-THANH-TRONG-MAT-DUA-TRE

NOTE: Nội dung được viết và reup tự nhiều nguồn (theo tag bài viết). Nếu có bất kì khiếu nại gì về bản quyền mình xin phép gỡ bài viết!

Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn